Đôi lời xin lỗi và nhắn gửi.

Từ một anh/chị, gửi đến các em,

Tự dưng những ngày vừa rồi chị nhận ra rằng có lẽ anh chị đã hơi vô tâm, chưa thực sự là một người đi trước đúng nghĩa với các em. Chị tự hỏi rằng làm một anh chị thì có nghĩa là gì, đầu tiên chị nghĩ rằng mình chỉ cần là một người chuẩn chỉ, có trách nhiệm để các em hiểu được những giá trị và văn hóa của một YMCer; nhưng rồi nhiều thứ đã nói với chị rằng những thứ ấy là chưa đủ và làm anh chị thì có còn nhiều thứ hơn thế.

Hôm rồi lúc cả trường nghỉ Tết rồi chị có ra trường với hai người bạn của chị, bọn chị thấy các em bỏ quên backdrop; dù lúc ấy anh chị đã rất mệt và đang bực mình với nhiều thứ; nhưng hai người bạn ấy vẫn sẵn sàng cùng chị bê backdrop mang đi trả Forum. Những người bạn của chị ấy, họ có rất nhiều trách nhiệm, chị nghĩ chị cũng thế. Nếu các em nghĩ rằng trách nhiệm là một thứ người ta đẩy cho em thì các em sai rồi, trách nhiệm là một thứ người ta tự nhận lấy. Anh chị vẫn hiểu rất rõ rằng YMC không cho anh chị nhiều điều, nhưng anh chị vẫn tự nhận lấy trách nhiệm, cũng chẳng hiểu vì sao nữa. Lí do ban đầu có thể là vì người khác bảo anh chị nhận thì anh chị nhận thôi, nhưng để đi đến cùng với cái trách nhiệm đấy thì nó còn là một sự nỗ lực tranh đấu với bản thân không ngừng nghỉ.

Đã có nhiều thời điểm chị trách các em, tại sao các em không nghe lời, tại sao các em không hiểu, tại sao lại cứng đầu và khó bảo đến như vậy; trách cả các anh chị nữa, cớ gì mà lại làm vậy với bọn em chứ. Nhưng tiên trách kỉ hậu trách nhân mà, dần dần chị nhận ra có lẽ bọn chị là người có lỗi. Nhiều lúc bực mình xong nặng nề với các em, lúc sau khi cơn bực mình qua rồi thì thấy có lỗi với thương nhiều lắm, nhận ra rằng hình như mình đã quên không giải thích cho chúng nó trước thì phải.

Chị rất hi vọng các em sau này sẽ học được một cái gì đấy từ CLB này, ngoài những kĩ năng chuyên môn ra, là những thứ không ai rèn cho các em cả: đấy là quan tâm tới người xung quanh mình, là cư xử phải phép và lịch sự, là tôn trọng người đi trước và bao dung với người đi sau, là tính kỉ luật và có trách nhiệm. Có lẽ vì hi vọng quá nhiều nên chị lúc nào cũng thấy các em thiếu cái này, chưa đủ các kia; nhưng chính chị lại là người không hiểu rằng các em vẫn đang cố gắng hết sức để đạt được những điều ấy. Và điều buồn hơn là, hôm tổng kết ấy, chị thấy các em buồn và khóc, các em biết điều quan trọng nhất mà chị học được ở YMC là gì không? Các em cần là chính các em trước đã, các em không cần phải chạy đua theo ai cả, hãy cứ take your time và từ từ trưởng thành, anh chị vẫn sẽ yêu quý các em như vậy dù các em có là CTV cả đời đi chăng nữa.

Trình bày dài dòng từ nãy đến giờ làm gì, là đầu tiên để xin lỗi. Chị thực sự, thực sự, thực sự xin lỗi các em vì đã không là một người chị tốt. Chị mong các em hiểu, và hãy bỏ qua cho chị nhé. Và điều tiếp theo là hãy hiểu tâm sự của các anh chị, rằng anh chị có nhiều trách nhiệm và nhiều lí do để làm những điều anh chị làm.

Các em có đứa sẽ làm được nhiều điều, có đứa trầy trật mãi không tìm được lối đi riêng; nhưng dù thế nào thì hiện tại, bây giờ, và ở đây, các em vẫn là em của các anh chị; vẫn là những đứa em đáng yêu và tuyệt vời nhất.

Năm mới rồi, chúc các em có một năm mới hạnh phúc.