Trước một lễ Chuyển giao không dành cho mình


Có rất nhiều thành viên ghét YMC. Chọn cách rời bỏ. Hay đi tiếp – để cùng lắm là hạ mình học cách sống chung với những gì xấu xa – như khi đã yêu nhau quá lâu. Mình không biết cách nào là tốt. Một người bạn-công-việc (ở YMC, thừa nhận là có một thể loại bạn như thế) đã từng nói với mình: “Đối với tao, câu lạc bộ là sự thất bại lớn nhất của tuổi 20. Tại sao ở cái tuổi này, tao lại phải làm một thứ mà tao không thích, trong khi vốn dĩ nó không phải là cá tính của tao?”

Mình tự hỏi bản thân. Cá tính của bản thân mình, có thực sự là gắn với một tổ chức đem lại cho mình những lần thở dài, những giọt nước mắt, những sự giận dữ run người, những lúc tự hỏi bản thân: “Chẳng nhẽ mình kém cỏi thế?”,… gấp rất nhiều số lần hạnh phúc thực sự?

Nhưng cuối cùng mình vẫn ở lại. Mình tin là đến giây phút này, ngay cả lúc gõ những dòng lẫn lộn cảm xúc này, mình đã cố gắng hết sức. Hoặc ít nhất là luôn tự nhủ bản thân như thế. Mình nhớ cái khoảnh khắc 12h đêm rồi vẫn đợi các anh chị của câu lạc bộ Truyền thông YMC – FTU post clip Trước Ngày Thi Đến. Chỉ còn 7 tiếng nữa là bước vào phòng thi môn Toán – môn mình dốt nhất – thế mà vẫn đợi. VOF cho mình cảm giác thực sự tâm huyết với câu lạc bộ nó lớn lao và vĩ đại như thế nào (haha), ngay cả khi mình chưa vào trường. Rồi cả những số Sức Trẻ miệt mài ngồi viết. Mình không than, khác với các bạn, mình không than. Chưa bao giờ càm ràm vì phải làm việc của câu lạc bộ. Bởi mình biết sau này còn vất vả hơn nữa, nhất là khi mình vẫn còn rất nhiều nhiệt với cái ngành muôn-người-tránh này. Mình nhớ cảm giác nhìn các bạn ban Thông Kỹ training và chua xót, rồi đằng sau tất cả những vất vả đó là những điều mình rất rất tự hào khi nói với các bạn mình. YMC có Thông Kỹ design rất rất đẹp. “Đố bọn mày tìm thấy câu lạc bộ nào làm ấn phẩm xịn xò như YMC đấy?”. Nhớ cái cảm xúc, như mới ngày hôm qua thôi, mình nhìn thấy Vân Đặng ấm ức vì vụ tiền nước ở Le Festin (cho những ai không biết đọc: /Lê Phét xì Tanh/ =)) ); mình thấy Linh An khó lắm lắm lắm khi tìm cách bonding 5 đứa hướng nội (mình, Minh Phương, Xuể, Hoàng Tdh, Đại); mình thấy Giòi mệt mỏi với Tuyển K56 mệt phát khóc vì “vừa phải làm lead vừa phải chạy” (trích nguyên văn); mình thấy Hoàng Low phụng phịu với các bạn chạy Sinh Nhật; mình thấy Huy Hoàng ngơ ngơ vì bị Giòi cáu: “Xong mày phải là người chỉnh slide chứ không phải nó đâu!” (Nó ở đây là mình. Mình đến sớm để xem các em K56 ra mắt YMC, rồi Hoàng mượn lap vì lap của nó không cắm được ổ máy chiếu.) Nhớ cái tim lúc nào cũng giật lên giật xuống một lần Đối Ngoại tuồn thông tin xuống xem còn bao nhiêu triệu là đủ chạy SK, nhớ không khí mùa hè rừng rực lửa của Tuyển, khi nhìn Halley trốn học để quay clip viral, Tuấn đứng ở bàn trực nói: “Bọn này giống y hệt tao hồi xưa, suốt ngày trốn học vì câu lạc bộ!”.

Giờ thì Tuấn với Hoàng với Tùng (người đi ăn cơm rang cùng mình hôm G-Day đầu tiên tại YMC) với rất nhiều bạn khác đang chạy SuperSEED rồi. Phương Linh với mình dạo này hay trò chuyện về nỗi niềm thấy các chị sắp đi và một tinh thần sẽ chuyển giao đẹp đẽ cho ban. Các bạn khác, tất nhiên, đều đang có một cuộc sống rất rất hạnh phúc. Không biết có phải vì họ đã từng ở nơi này?

Từ khi các bạn chạy superSEED đến giờ, mình đã nghĩ rất nhiều. Nghĩ về YMC bất kỳ lúc nào không ôn thi. YMC nợ mình nhiều lắm. Những người khiến mình tổn thương, những người khiến mình tức giận, những người khiến mình phát cáu vì sự thờ ơ với những sản phẩm phi lợi nhuận – trong khi mình đã cố gắng,… Mình rất muốn đòi cái nợ đấy, hoặc ít nhất là quay ra chửi tất cả những người mình hận vào hôm mình chuyển giao =))))))))

Nhưng mình sẽ để đấy và “ghim” trong lòng thôi. Vì điều gì?

Ừ, thực ra là trả lời được câu hỏi đó, sẽ như mở được chìa khóa cho nỗi niềm tại sao rất nhiều thành viên căm phẫn/giận hờn/mệt mỏi (vì) YMC nhưng vẫn ở lại và cố gắng hết mình.

Chắc chắn là bởi những kỷ niệm đẹp – khi được dát một lớp ký ức đủ cả hỉ nộ ái ố – sẽ trở nên lấp la lấp lánh rất là đẹp. À, là vì thế đấy, mình VUI và ở lại đến tận bây giờ – vì đã quá nhiều kỷ niệm. Chỉ kỷ niệm thôi là đủ. Vì YMC đâu định hướng nghề cho mình, cũng đâu khiến mình trở thành người tốt lên – một cách nào đó hơi hơi thúc ép thực sự.

Chỉ cần bây giờ. Ngay lúc này đây. Mình nhớ đến một cái tên thân quen, một mùa hè rực lửa hay một sự kiện hừng hực quyết tâm, chúng mình đều có thể ngồi kể với nhau những chuyện như mình vừa luyên thuyên. Có lẽ chỉ thế thôi, là đủ rồi, phải không mọi người ơi?

14/06/2018. Bây giờ là 1h57 sáng và mình đang ở Xofa.