YMC CHÀO EM

Hà Nội, ngày 28.08.17 Chào các em, Ở YMC có một quyển nhật kí. Anh chị gọi nó là nhật kí bàn trực, mọi người thường để lại những tâm tình của riêng mình tại đây và kể những câu chuyện không đầu không đuôi. Hôm nay chị cũng sẽ kể lại một câu chuyện,

Câu chuyện của một kẻ tham việc

13/5/2017 Mình vẫn chưa biết đặt tên cho cái này là gì, chỉ biết là lâu lắm rồi không viết, vì có nhiều điều viết ra không nổi, cũng không đáng nữa. Đây là những ngày đầu tiên của mùa hè năm hai, là năm mình sắp được 20 tuổi. Mốc thời gian quan trọng

Mùa hè 19.

. Mùa hè của những năm Đại học, mùa không còn những rạo rực của vui chơi, mùa chợt thấy mình đã không còn là trẻ con nữa… Mùa hè Đại học, tuổi 19 ùa về, rung rung dưới ánh nắng hạ như đang thầm cảnh báo cho ta về những giới hạn, giới hạn

Du xuân 2017: Nhờ có Kim Bôi…

Tớ cũng không chắc nếu hôm đấy được ném vào một khung cảnh nên thơ trữ tình với suối khoáng thiên nhiên cùng bướm bay chập chình, vào một nơi núi cao hùng vĩ với những con đường uốn quanh, vào một nơi có chi chít những địa điểm du lịch vòng quanh,… tớ có

ĐÔI LỜI VỀ ĐĨA TẾT 2017

OK, take a deep breath and… Chào các cậu, tớ là Moè, là YMCer và (nói nghe oai chút) là đạo diễn của Đĩa Tết năm nay, “Đĩa Tết 2017 – Đánh thức Tết.” Cái note này là cái note đầu tiên của tớ trên facebook và để ghi lại một cột mốc quan trọng

VIẾT CHO TRÁI CAM TO ĐÙNG NĂM 2016 ẤY

Dạo này nhìn các bạn vật vã, mệt mỏi với chiến dịch Tết, bản thân cũng đang khổ sở vì nó. Mấy đứa suốt ngày đùa nhau: “Lại mất mấy lít máu cho đống design này rồi.” “Nghĩ ý tưởng cho sự kiện của mình hoành tráng đi.” Tự dưng nhớ đến BUZZ Creative Camp

Văn hóa gia đình

Đã bắt đầu nghĩ đến việc viết bài này từ một ngày cuối tháng Một, và rồi cuộc sống guồng quay khiến tôi không thể hoàn thành nó sớm như dự kiến. Bài viết này coi như một món quà nhỏ cuối mà tôi có thể để lại cho những đứa em của mình, cũng

Lời bào chữa của Thông Kĩ

“Lãnh đạm” là tính từ mà YMC dành cho K54 Thông Kĩ cách đây một năm trước, bọn nhóc nghe tin này chỉ biết lúng ta lúng túng gật gù nhận cái mác người khác gắn cho mình. Vì quả là hồi đó bọn nó có nhút nhát, không thích vồ vập nên chỉ biết